Keane: ‘Vào buổi sáng rời United, tình yêu của tôi dành cho bóng đá đã vơi đi’
Posted by dongla on 12th November 2014
| 291 views

Phần đầu của chương năm, cuốn tự truyện Hiệp Hai, cựu thủ quân của Man Utdkể lại chuyện thương lượng hợp đồng với các CLB và quyết định chọn Celtic.
Tôi đạp xe xung quanh khu vực gần nhà, cố gắng để duy trì sức khỏe. Không có ai luyện tập với tôi, tập sút bóng, vặn người và đổi hướng – những bài tập tôi cần sau chấn thương. Lần đầu tiên tôi tập sút bóng vào cánh cửa garage. Bên trong garage, đá quả bóng vào cánh cửa. Cảm giác giống như trở thành một đứa trẻ lần nữa, quay về Mayfield, đá bóng vào những bức tường. Tôi có một túi đấm bốc trong garage, và cả một sợi dây thừng, tôi tập nhảy dây. Tôi cũng tập chống đẩy. Đó là những bài tập cơ bản của môn đấm bốc, tôi tập mọi thứ để cảm thấy khá hơn.
Michael Kennedy gọi, có vài CLB muốn thương lượng hợp đồng. Tôi có những sự lựa chọn. Nhưng thay vì thấy vui về điều đó, tôi lại nghĩ: “Mình lại phải bắt đầu mọi thứ lần nữa, quay về nơi bắt đầu”.
Nhưng một phần trong tôi nghĩ: “Một phòng thay đồ mới, mình sẽ học được nhiều thứ khác hơn”.
Nhưng tôi ước mình có thể chơi vài trận làm vốn. Tôi đã không thi đấu trong năm hay sáu tuần và không thể ra sân cho tới tháng 1 năm sau. Thật không lý tưởng chút nào. Mọi người ở CLB sẽ nghĩ: “Chúng ta vừa mang về một tên Maradona khốn kiếp”, bởi những gì tôi đã làm ở United.
anh-2-3471-1415767384.jpg
Keane chọn Celtic dù đó là nơi trả cho anh mức lương thấp nhất. Với người như anh, tiền không phải là tất cả. 

Real Madrid đề nghị tôi bản hợp đồng một năm rưỡi. Everton đứng ngay ngoài bậc thềm nhà tôi, muốn tôi đến với họ. Tôi gặp HLV của họ, David Moyes, ngay tại nhà ông ấy và tôi bị ấn tượng bởi những gì ông ấy nói. Bolton cũng đứng trước thềm nhà tôi, tôi cũng đã gặp Sam Allardyce. Nhưng tôi đến Celtic và nhận 15.000 bảng mỗi tuần. Tôi biết đó là con số lớn với nhiều người, nhưng tôi từng kiếm được hơn thế rất nhiều. Đó là một mức cắt giảm thu nhập lớn.
Khi một CLB khoái bạn, HLV nói chung sẽ lừa phỉnh bạn thế này: “Nghe đây, chúng tôi hạnh phúc nếu được có anh”. Nhưng khi tôi gặp Gordon Strachan, HLV của Celtic, ở London, tôi gặp ông ta trong nhà của một cổ đông lớn có tên Dermot Desmond. Và Gordon nói: “Tôi không thực sự lo lắng lắm về việc cậu có đến hay không đến chỗ chúng tôi. Không có cậu thì chúng tôi vẫn ổn”.
Nên tôi tự nói với bản thân: “Mẹ kiếp, thế thì mình sẽ ký”.
Tôi nghĩ đó là một trong những lý do tôi đến Celtic – để chứng minh Gordon sai. Công bằng mà nói thì Gordon hoàn toàn có lý, đội bóng của ông ta đang chơi tốt ở Giải Scotland và ông ta đã có Neil Lennon ở vị trí của tôi, và cả Stiliyan Petrov, ông ta có một đội bóng tốt. Tôi không hề ngồi xuống, tôi gây sốc và nói: “Thể hiện tình yêu với tôi xem”. Tôi nghĩ: “Được thôi, một trò chơi”. Ông ta nói cho tôi biết là họ không hề đánh giá tôi thấp, ông ta hơi ngần ngại và tôi cảm thấy ổn vì điều đó. Tôi cũng có một chút ăn thua với họ, như kiểu: “Ông có thể bỏ xa đội nhì bảng 15 điểm, nhưng nếu có tôi, con số sẽ là 20, ông cũng sẽ cần tôi năm tới, khi đá Cúp châu Âu”.
Michael lúc này đi Madrid để thương lượng với Real. Họ cũng đã nói chuyện với tôi. Butragueno gọi cho tôi. Emilio Butragueno – một danh thủ lừng lẫy. Michael đã báo trước cho tôi rằng Butragueno sẽ gọi, thế nên tôi cứ giữ chiếc di động khư khư trong tay. Và – may mắn thay – ông ấy gọi khi tôi đang ở trong toilet. Ông ấy nói: “Này Roy, chúng tôi sẽ rất vui nếu có cậu”. Ban lãnh đạo CLB chỉ cần phê duyệt nữa là xong, một thủ tục thông thường.
Tôi nói: “Được rồi”, nhưng có chút do dự.
Michael nói: “Anh đang làm gì vậy Roy?”.
Real cần thời gian để đóng dấu hợp đồng, chỉ còn vài tuần là đến Giáng sinh và tôi hết kiên nhẫn.
Tôi dĩ nhiên đánh giá cao lời đề nghị của Real hơn. Đó là thử thách hấp dẫn nhất trước mặt tôi, nhưng tôi đã không chấp nhận nó. Nếu nghĩ kỹ hơn, tôi nên tự nói với lòng mình: “Đi đi, hãy đến Tây Ban Nha. Sống ở đó một năm rưỡi và học một thứ tiếng mới, học về một nền văn hóa mới. Mày cuối cùng có thể thích và thậm chí ở lại nơi đó”.  
Tôi đã có một cách tiếp cận tiêu cực, tôi nghĩ, thay vì nói: “Ôi nó thật tuyệt, một cơ hội trong mơ cho mình”. Nó có thể rất tuyệt với bọn trẻ. Thời tiết và những buổi tập sẽ cho tôi một cơ hội mới sau cơn bĩ cực, hai năm chơi bóng nữa, tôi có thể học thêm các kỹ thuật chơi bóng mới. Nhưng thay vì đó, như thường lệ, tôi lại nhìn về hướng đi sai lầm. “Nghĩ lại khi mọi thứ đã rồi” là một điều khốn kiếp trong cuộc đời này. Vào lúc đó, tôi chỉ nghĩ đó là quyết định đúng.
Tôi không muốn đến Tây Ban Nha. Tương tự như những lần khác, có một nỗi sợ đã ảnh hưởng đến tôi, một nỗi sợ không tên. Và tôi tự an ủi bằng những cái cớ, gia đình, ngôn ngữ, việc học hành của lũ trẻ. Tôi có thể tượng tượng ra cảnh tôi đến Madrid và bước vào phòng thay đồ. Tôi phải bắt đầu lại tất cả, và tôi không có tâm trạng để làm việc đó. Tôi đã có một sự nghiệp vất vả. Tôi khốn khổ với thể lực của mình.
Thật không tốt khi chơi cho một đội bóng theo kiểu chỉ ra sân và đá. Khi chơi cho một đội, bạn tạo ảnh hưởng đến họ, tạo ra tầm ảnh hưởng lớn. Đó là mối lo lắng duy nhất của tôi khi rời United.  
Tôi đã 34 tuổi, một cầu thủ kinh nghiệm. Real Madrid có thể muốn một người để đảm đương nhiệm vụ, đứng ở giữa sân trong một vài trận. Nhưng tôi muốn đến và tạo ảnh hưởng đến đội bóng. Vâng, đó là Real Madrid. Nhưng theo tôi, trong bóng đá thì giống nhau cả, bất kể bạn chơi ở cấp độ nào. Liệu tôi có trở về Cobh Ramblers tuần tới? Không. Vì tôi sẽ chẳng gây ra ảnh hưởng nào cả. Khi tôi nghe người khác nói: “Tôi chơi cho United” hay “tôi chơi cho Sheffield Wednesday”, có rất nhiều người từng đá cho những CLB kiểu thế. Nhưng bạn phải tạo ra ảnh hưởng đến họ. Ảnh hưởng đến lịch sử của đội bóng, tạo ra một sự tác động. Chỉ vài cầu thủ đẳng cấp làm được điều đó, Rooney, Ronaldo, Messi hoặc Cantona hay ở Forest là Stuart Pearce. Những cầu thủ đẳng cấp đều tạo ảnh hưởng theo cách riêng của họ. Tôi có thể tạo ảnh hưởng đến trận đấu nhờ sự hiện diện của mình, bằng cách phá lối chơi của đối thủ, đặt bản thân vào đó, ngay cả trong đường hầm trước khi chúng tôi ra sân. Nhưng tôi đã 34, từng chơi nhiều trận khó khăn, tiêu tốn thể lực. Tôi từng thấy nhiều lão tướng chuyển đến CLB mới và mọi thứ không còn hoạt động như cũ.
Thực tế thì, nó không phụ thuộc vào việc tôi nên tới CLB nào. Hãy quên Madrid, Celtic, Everton, Barca, Inter và lý do để tôi phải đến một trong những đội bóng ấy. Sự thật là, vào buổi sáng rời United, tình yêu của tôi dành cho bóng đá đã vơi đi một ít. Tất cả các CLB trên thế giới gọi đến cũng không thể khiến tôi có lại cảm giác ấy, cảm giác hài lòng và hô “Nào, chiến thôi”.
anh-1-5112-1415767385.jpg
Keane (phải) luôn nặng tình với Man Utd, dù phải ra đi theo cách không hề mong muốn. Ảnh: AFP.
Tôi nghĩ tôi sẽ tạo được sức ảnh hưởng lớn ở Celtic, lớn hơn là nếu chơi ở Madrid hay Everton. Thực tâm mà nói, tôi nghĩ mọi thứ ở Celtic sẽ dễ dàng hơn một chút. Tôi biết họ đang thống trị ở Scotland. “Tôi sẽ đến Celtic và có lẽ sẽ chơi ở đó trong một hoặc một năm rưỡi nữa”.  
Nhưng khi đến đó, tôi vẫn thấy như mình bắt đầu lại tất cả. Cố gắng chứng tỏ rằng những nhận xét của người khác là sai.
Tôi ký hợp đồng với Celtic vào ngày 15/12 dù không thể ra sân cho đến tháng một. Buổi họp báo công bố hợp đồng rất xôm tụ. Tôi cảm thấy như thể muốn dập bớt đi bầu không khí này. “Nghe này các cậu, tôi đã 34 tuổi và cái hông của tôi đang run bần bật đây này”.
 Bên ngoài Celtic Park, tôi đeo khăn trên đầu để chụp ảnh lưu niệm. Hàng trăm người trên bậc thang của sân vận động. Họ thực sự tử tế với tôi. Họ dành cho tôi sự chào mừng lớn, tất cả mọi người. Và cảm giác tuyệt vời khi khoác lên mình chiếc áo Celtic, tôi vui vì ở đây, họ đưa tôi trở lại điều mà tôi đã từng: tận hưởng bóng đá. Tất nhiên, Gordon Strachan cùng các cộng sự của ông ấy, Garry Pendrey và cả Tommy Burns cũng có mặt. Một không khí tuyệt vời và thoải mái. Tommy là một gã trai tốt, Chúa cứu rỗi linh hồn ông ấy (Tommy Burns là huyền thoại của Celtic, ông mất năm 2008). Nếu tôi đến Madrid, tôi sẽ chẳng bao giờ gặp Tommy. John Clark, người phụ trách trang phục, là một thành viên của Lisbon Lions (biệt danh của đội Celtic vô địch Cúp châu Âu năm 1967 tại Lisbon), một phần của đội bóng vô địch Cúp châu Âu năm 1967. Người phụ trách trang phục rất quan trọng, ông ấy là trung tâm của mọi thứ, người có mối liên kết với tất cả những người khác. Đó phải là người hài hước và lạc quan. Bạn phải niềm nở khi gặp ông ta vào buổi sáng. Ở một khía cạnh nào đó, ông ta phản ánh hình ảnh của CLB. Tôi nghĩ Clarkie là người đã tạo cảm giác mạnh cho tôi hơn ai hết khi tôi đến Celtic. Ông ấy đánh giá cao những trận đấu của tôi, ông ấy muốn giúp tôi nhiều hơn, nhiều hơn nữa.
Tôi gặp nhiều người lớn lên ở Celtic.
Cách luyện tập của họ, đặc biệt là khi khởi động, thường là những bài tập theo vòng, chuyển động hông. Đầu tiên và quan trọng nhất, luôn có một quả bóng. Nếu có 16 cầu thủ, sẽ có tám người tiếp bóng cho tám người khác ở giữa sân. Bạn luôn có một quả bóng và thời gian nghỉ là lúc bạn phải tiếp bóng cho người khác, ném cho ai đó quả bóng khi họ ở giữa sân. Đó là bài tập tâng bóng lên không bằng má ngoài và má trong bàn chân. Tất cả lặp lại theo vòng. Tôi khá căng thẳng với những cú tâng bóng và đó là bài khởi động duy nhất.
Sau bài khởi động, tôi cảm thấy bắt đầu ngấm. Tôi nghĩ: “Đó là những gì mình làm. Mình đang khốn khổ”. Nhưng thực ra thì tôi thích nó, bắt đầu cảm nhận quả bóng. Có vài lời trêu chọc vang lên vì vài gã không thể hoàn thành bài tập. Tôi tận hưởng điều đó nhưng cái hông của tôi thì không. Tôi đã không tập luyện đúng cách với bóng và các cầu thủ khác trong hơn hai tháng. Đá bóng vào cửa garage không thể thay thế các bài tập. Chúng tôi tập trong khoảng một tiếng 15 phút hay một tiếng rưỡi gì đó, sau đó, tôi cảm thấy không quá tệ. Tất cả đều mới mẻ và mình cần một ít năng lượng.
Tôi trở lại khách sạn ở Edinburgh. Mọi người khuyên tôi nên ở Edinburgh, “hãy ở Edinburgh và tránh xa những thứ rắc rối”. CĐV Rangers hoặc thậm chí CĐV Celtic. Điều đó có lý, tôi muốn sự riêng tư. Nhưng thực sự thì tôi nên ở Glasgow (sau đó, tôi đã thuê một căn hộ ở vùng West End của Glasgow và nó ổn). Nhưng dẫu sao thì, tôi đang trên đường lái xe về khách sạn, đi từ Glasgow mất khoảng một tiếng. Một khách sạn dễ thương và một căn phòng dễ thương.
Tôi nằm xuống giường và cái hông của tôi, chưa bao giờ tôi thấy đau như thế. Khốn kiếp, cái hông của tôi đang gào thét. Có lẽ là do buổi khởi động, buổi tập. Những động tác đó đã gây ra hậu quả, tôi đã không tập tành đúng cách trong nhiều tháng. Tôi không xoay người, tranh chấp với các cầu thủ khác trong một thời gian dài. Và có vẻ như việc lấy lại thể lực là không dễ. Tôi muốn được ra sân sau hai tuần nghỉ và được tham gia thi đấu.
Tôi nằm đó, nghĩ: “Mình không muốn quay lại. Nhưng mình cần phải làm thế, buộc phải thế”. Tôi là một cầu thủ có kinh nghiệm, tôi đã chơi hơn 600 trận, tôi có thể đương đầu với bất cứ thứ gì.
Cái hông của tôi đang gào thét, không chỉ đau, nó đang thét lên, “này, ông đã làm gì?”.
Tôi không thể nhúc nhích, tôi tự nhủ: “Mày nên nghỉ thôi, từ bỏ tất cả thôi”.
Nhưng tôi không thể rời đi chỉ sau một ngày. Thử tượng tượng xem nó sẽ như thế nào. Các CĐV Celtic với khăng quàng và áo đấu, “không, mình phải tiếp tục làm việc”. Mình có nên đến và nói với họ về vấn đề của cái hông? Liệu ngày mai nó có khá hơn? Tôi sẽ phải lái xe 45 phút sáng ngày mai để đến sân tập, có thể là một tiếng, “tốt hơn thì mình nên đi sớm, mình có thể khó lái xe”.
Đó là lỗi của tôi, chẳng ai bắt tôi phải ở Edinburgh.
anh-3-8010-1415767386.jpg
Ảnh chế vụ Keane từ chối đến Real, khi đang ở trong toilet.
Nhưng cái hông thì… Khốn kiếp. Mình nên quên nó đi. Mình nên dũng cảm hơn. Thỉnh thoảng thì bạn phải đủ can đảm để nói không. Một người bạn Ireland từng nói với tôi: “Không: Đó là một câu”. Một trong những điểm mạnh của tôi khi mới khởi nghiệp là khả năng nói không với người khác. Tôi phân biệt rất rõ ràng việc không nên làm những chuyện quá sức và xác định rõ giới hạn công việc.
Đó là một sự xấu hổ. Tôi đã ký hợp đồng, người ta mua áo có tên tôi in đằng sau. Tôi không muốn khiến bất cứ ai thất vọng. Và cảm giác tôi không thể chơi bóng nữa lại đến, như cách đây không lâu, ít hơn một năm. Khi tôi đang ở trong đường hầm sân Highbury, để tâm vào trận đấu khi nó thậm chí chưa bắt đầu. Giờ đây, tôi đang nằm trên giường trong khách sạn và nghĩ mình có khi chẳng tập luyện được nữa.
Tôi phải tiếp tục vào ngày mai, dĩ nhiên, phải tiếp tục. Đó là công việc, tôi cần phải tập luyện. Tôi có trận đấu trong vài tuần nữa.
Thái độ của tôi, xuyên suốt sự nghiệp đó là: “Mày tập thế nào, mày đá thế ấy. Thế nhưng, tôi phải thích ứng. Tôi nên tập nhẹ. Tôi sẽ không nhận được được những tràng pháo tay từ buổi tập hôm thứ ba này, sự tán thưởng sẽ đến vào hôm thứ bảy nếu tôi chơi tốt. Trong phạm trù bóng đá, tôi không nghĩ mình đã già, nhưng trong phạm trù sức khỏe, tôi nghĩ mình như thế. Cơ thể tôi đã già. Nhưng tôi vẫn là một gã mới toe trong phòng thay đồ, cố gắng để gây ấn tượng, bạn phải như thế. Công việc của mỗi cầu thủ, mỗi ngày khi tập luyện là gây ấn tượng đối với HLV và các trợ lý. Gordon chưa thấy tôi tập bao giờ, Tommy Burns cũng thế. Họ thấy tôi thi đấu, nhưng chưa thấy tôi tập bao giờ.
Buổi tập không dễ chút nào. Vì trước khi làm việc ở Celtic, Gordon đã huấn luyện các đội bóng như Southampton, Coventry, những đội luôn phải chiến đấu để sống sót. Đội bóng của ông ấy luôn phải làm việc chăm chỉ, và những bài tập của ông ấy được thiết kế dựa vào điều đó. Tôi thích chúng. Tôi chỉ ước là mình đối phó với chúng tốt hơn.
Bạn thay đổi ở Celtic Park, tất cả những gì cần làm là chui vào xe và lái nó đến sân tập. Bây giờ thì khác rồi nhưng hồi tôi chơi bóng thì là vậy. Thử thách lớn nhất là chúng ta đang ngồi xe ai thế này? Chúng ta ngồi trong phòng thay đồ.
“Đến lượt ai đây?”.
Bởi vì mỗi khi tập xong, lái xe về nhà, chín trên mười lần như thế trời mưa, và rồi một đám những gã trai sẽ chui vào xe bạn, người đầy bùn.
Tôi thích điều đó, một chút giễu cợt cho vui.
“Nghe này các cậu, tôi có một chiếc Bentley. Không ai chui vào đó mà còn mang những đôi giày khốn kiếp nhé”.
Tôi bắt đầu làm quen với những gã chui vào xe. Tôi nói chuyện với Dion Dublin hay Petrov, chúng tôi chỉ ở trong xe cùng nhau năm phút, nhưng cũng cố chào hỏi qua lại. Tôi giữ chiếc xe của United trong vài tuần đầu ở đó và tôi mời tất cả mọi người lên xe, mang cả giày.
Tôi kết thúc bằng việc thuê một chiếc xe Golf, để giữ xe của tôi được sạch, nhưng chủ yếu là để tôi có thể đi vòng vòng Glasgow mà không bị phát hiện.
Trong khoảng thời gian đó, một vài người quản lý ở Celtic đã đề nghị không trả lương cho tôi cho đến sau tháng một, bởi tôi thực tế không thi đấu cho đến sau tháng một.
Tôi nói: “Nhưng tôi đã ký hợp đồng và đang tập luyện. Các người bán áo có in tên tôi, tôi muốn được trả lương ngay sau khi ký hợp đồng”
Ánh hào quang của nó, ánh hào quang chết giẫm.
Michael đã cầu xin tôi đừng đến Celtic. Anh ấy không vui với quá trình đàm phán, cái kiểu “cầm lấy hoặc bỏ qua” của họ. Nhưng tôi vẫn nghĩ, nếu tôi không đến Celtic, tôi có thể sẽ hối tiếc. Họ trả cho tôi số tiền ít nhất so với các lời đề nghị khác. Tôi đọc ở đâu đó người ta nói tôi kiếm được 40 hay 50 nghìn một tuần, nhưng Celtic chỉ trả tôi 15 nghìn. Quyết định của tôi không được thúc đẩy bởi tiền. Tôi sẽ cảm thấy một chút tội lỗi nếu làm như thế. Khi tôi rời khỏi United, khoản tiền tôi kiếm được ở đó đã là quá nhiều để làm một việc mà mình yêu thích.  
Tôi nhớ, một hai lần gì đó, trong khi phỏng vấn, tôi nói: “Tôi muốn một ngày nào đó được chơi cho Celtic”. Dù chỉ là câu nói bất chợt, tôi không muốn làm ngược lại điều mình đã nói. Tôi muốn chống lại Rangers trong một trận derby Old Firm (một tên khác của derby Glasgow). Vì không khí, vì cảm giác mạnh và trải nghiệm. Tôi đã từng đấu với Rangers khi còn chơi cho United, và nó thật kích thích. Tôi nhớ là đã nghĩ: “Nếu Rangers chơi tốt như thế khi đá với United thì không biết họ sẽ còn làm được gì nếu đá với Celtic?”. Tôi đã từng đến xem Rangers đá với Celtic nhiều lần. Đó là một trận đấu lớn. Celtic đã đồng ý đá với United vào tháng năm, một trận cầu vinh danh tôi. Trận đấu được lên lịch từ trước khi tôi rời United. Tôi tự hỏi: “Nếu mình không ký với Celtic thì sao nhỉ? Nó có kỳ quặc lắm không?”.
Nhưng trên hết tất cả những sự suy xét, tôi chỉ nghĩ: “Mình muốn bản thân thoải mái ở đây, mình muốn đến nơi mình muốn và dẹp mẹ chuyện tiền bạc đi”. Tôi sẽ không gọi đó là một giấc mơ, nhưng Celtic luôn nằm trong đầu tôi. Một thứ liên kết gì đó đến Ireland luôn nằm trong đầu tôi, tôi cảm thấy có một chút trung thành với họ. Khi bạn đưa ra quyết định ảnh đưởng đến sự nghiệp, bạn sẽ xem xét mọi thứ, những thử thách, gia đình, địa điểm sinh sống. Nhưng quyết định thì rõ ràng là ích kỷ. Tôi chỉ muốn đá cho Glasgow Celtic. Celtic là một đội bóng đặc biệt.
———————————————————————————–
 Bong da Lich thi dau bong da Ket qua bong da Link sopcast
SXMB | lich thi dau | lich thi dau bong da anh | XSMB - ty le bong da - livescore | ket qua bong da hom nay | xsmt | du doan xsmb | soi cau | tin tuc bong da | xem tuoi vo chong | xem tuổi 12 con giáp - xem lịch vạn niên 2019 | XSMB thu 7 | Kinh Nghiệm Cá Cược Bóng Đá